ttxcc2

Thông Tin Tổng hợp

-Di lụy cờ vàng II (Phần 1)

Posted by ttxcc2 on 29/07/2012

DCVOnline

Như Ba

Thưa qúy độc giả ĐCV, trước khi đi vào nội dung của luận văn Di lụy cờ vàng II, Như Ba tôi có lời xin lỗi trước với qúy đọc giả nếu tình cờ những lời bỗ bã của Như Ba tôi lọt vào tầm mắt của qúy vị, thì xin qúy vị cảm thông. Những lời này dùng đúng liều lượng để đối đáp với trên 2 trăm comments trong bài Di Lụy Cờ Vàng [1] đã đăng trên DCVOnline.net kỳ trước, và những hừng sỉ (hừng sỉ: những việc làm gây đỏ mặt cho những người hiểu biết thầm lặng) cờ vàng (CV) khắp nơi trên thế giới.

Ngoài ra, vì là một luận văn nhận xét thẳng vào cái ung nhọt sai trái của tổng kết 37 năm trong việc xử dụng lá cờ đem di lụy đến cho những người Việt Nam thầm lặng, nên bài khá dài, xin qúy vị kiên nhẫn đọc đến chữ sau cùng, trong một số đoạn sẽ có vài tếu táo cho đề mục đỡ nhàm chán, và cũng xin bỏ qua cho những sơ xuất chính tả, câu cú nếu có, xin đa tạ.

Này tất cả các anh, lần trước tôi đã nhận đinh rõ, nêu rõ cái bánh xe đầu tiên trong chiếc xe có tên gọi Việt Nam cờ vàng, đúng ra là cái xe tên gọi Việt Nam trong đó có tổ lái CV là những tên thiểu trí, đầy tự ti mặc cảm, hung hăng làm những công việc tự hạ giá trị chính lá cờ mà mình trương lên cao mà không biết, chẳng khác nào tự bôi bẩn vào mặt mình.

Này tất cả các anh, bánh xe đó người Mỹ gọi là “Vietnam Syndrome”, và tại nước Mỹ này cái bánh xe đó là có thật, nó ám ảnh người Mỹ, đè nặng lên tâm lý Mỹ là có thật,

Các anh nói là giỏi tiếng Anh, đọc nhiều sách tiếng Anh, mà lại không nhận biết điều này, nó to lớn thế nào đối với Mỹ, thì tôi đánh giá các anh thấp hơn nữa (vì có những người đọc nhiều mà chưa chắc đã nắm hiểu được vấn đề, ngược lại, có những người đọc ít mà thấu triệt được nguồn cơn), và chẳng có từ nào chính xác hơn là thiểu trí cả. Này tất cả các anh, một trong những định nghĩa từ tự điển Urban dictionary () thì “Vietnam Syndrome”, định nghĩa #2 là: Attack one country, they kick your butt badly. Tạm dich: (xâm lăng) tấn công một quốc gia, bị (họ) đánh cho bầm dập. Ai đánh ai bầm dập? Khỏi cần nhắc lại, cờ vàng là gì? Giá trị như thế nào? Tìm xem lại bài trước (Di Lụy Cờ Vàng [1]), kẻo nhắc lại thì những vô thượng văn tài lại đánh gía là trùng lặp. Vậy thì này các anh, các anh đào đâu ra cái giá trị cho cờ vàng mà show off trước mặt họ chứ? Vậy thì từ đừng show up nhân rộng mới đúng nội hàm của luận đề Di Lụy Cờ Vàng [1] chứ, này các anh, vì các anh mờ tối quá nên tôi mới phải cho các anh thí dụ để thấy rõ điều này (từ đây trở đi những topic chính sẽ phải kèm thí dụ, kẻo không các anh đọc mà không hiểu lại cười cợt chính mình!)

Thí dụ 1: 2 thằng đánh nhau, 1 bị đánh dập mặt, tơi tả (nay vết thương đang chìm vào tâm thức); thằng đánh thì nó đi rồi, ta được cái thằng bị đánh đó cho vào sân nhà ở, vì không có chọn lựa nào khác; nay thỉnh thoảng, ta lại day day cái chứng tích bị đánh, bị thất bại vào mặt nó, thì sao? Các anh tự giải quyết cái quiz này đi. Để tôi cho các anh một thí dụ 2 để chắc chắn các anh hiểu.

Thí dụ 2: 2 vợ chồng ở với nhau, thỉnh thoảng 2 người này lại kể xấu nhau, đưa những cái sai trái của nhau ra mà mổ xẻ, chỉ trích, thì sao? Vậy thì này các anh, cờ vàng lồng lộng, nhân rộng rước cờ có phải là thêm củi vào cái lò đang chực sôi trào không? Vậy lời khuyên đừng show up nhiều mới đúng ý của người thấy thấu vấn đề chứ.

Người thấy rõ v/đ là người đứng ở trên cao, biết trong cõi tâm lý của Mỹ có v/đ, nên báo động cho cộng đồng CV, là liệu liệu coi chừng những kẻ có v/đ nó điên lên nó văng s.., văng f words vào mặt cho thì dại, thì lại nhận định người cảnh báo tai họa có thể sẽ xẩy ra cho mình là tự ti, sợ Mỹ trắng? Sau này các anh sẽ thấy ai tự ti mặc cảm, ai hãnh diện Việt kiều, ai vô trí ngu si, ai thấu triệt rõ ràng, ai chà đạp cờ vàng, ai vì cờ vàng.

Đi tìm cái bánh xe thứ 2 của Di Lụy Cờ Vàng [1] cũng không khó, hãy lấy đơn vị cộng đồng cờ vàng tại SJ làm tiêu biểu, nơi được hãnh diện gọi là trung tâm văn hóa tị nạn, nơi phát xuất những sáng kiến nặng ký đến độ có thể đập chết 1 con bò! Và bây giờ hãy lấy 2 nhiệm kỳ của 2 thống đốc George Deukmejian (1983-1991) và Pete Wilson (1991-1999). Hai nhiệm kỳ 16 năm, vậy thì tôi lấy 2 đỉnh điểm giữa của 2 nhiệm kỳ nối vào cho nó cân, vả lại 2 điểm tiêu biểu này rất ấn tượng của giá tri CV. Cũng như trí tuệ cộng đồng.

Bây giờ là 1985, cộng đồng đang hồi sinh từ vụ gian lận bảo hiểm sức khỏe vang dội của các bác sĩ, nha sĩ Việt Nam, thì tết con trâu lừng lững bước đến. Liên hội người Việt bắc Cali (LHNVBCL) thông báo cho thần dân Việt SJ và vùng phụ cận biết một tin vô cùng hãnh diện cho cộng đồng Việt Nam là Tết năm nay, cộng đồng sẽ mời thống đốc (TĐ) đến cùng ăn Tết cho vui, có múa lân, đốt pháo linh đình. Cộng đồng Việt Nam ai cũng háo hức đợi ngày vui đến nhanh, và ngày đó bắt buộc cũng phải đến chứ làm sao mà tránh được! Và rồi, kia là kỳ đài bệ cao, cờ vàng lộng gió, quan khách đã tề tựu đầy đủ, vài hàng bô lão tóc trắng, các cựu tướng lãnh, và những nhân vật tai mắt trong cộng đồng; và kìa, quan đến thật chứ không có hứa lèo, tiếng hô “nghiêm” vang dội, vang dội khắp cả càn khôn, khiến người trưởng toán chào kính lảo đảo suýt té (có lẽ do hụt chân), cú lảo đảo gieo quẻ âm dương show off linh hiển thật, nó hiển thị cái dấu hiệu yếu kém trí tuệ, và cơ bắp của cộng đồng. Quan lên chúc cho cộng đồng Việt Nam năm nay ăn Tết con trâu vui vẻ, và sau đó nhấn mạnh cho cộng đồng nhớ rằng đây là năm con trâu chứ không phải năm con BÒÒ. Chữ bò nói lớn và hơi kéo dài, liền ngay sau đó là những than phiền là cộng đồng Viêt ta ăn trợ cấp welfare qúa lớn, và là một gánh nặng cho tiểu bang và rằng một thanh niên Mỹ đi làm mà bị thất nghiệp thì chỉ có 6 tháng, nay cộng đồng Việt Nam đến Mỹ đã 10 năm…bla..bla…

Tôi, nhờ đứng sau, lỉnh mất về phía xa đi tim một chỗ ngồi ngẫm nghĩ, mẹ kiếp cộng đồng này dại thật, ăn Tết vui vẻ thì không muốn, đương không lại rước quan về để nó chửi cả vào mặt cộng đồng như thế này? Bài diễn văn hòan toàn lên lớp về gánh nặng trợ cấp, với câu mào đầu rõ nét khinh bỉ có thể diễn giải như sau: Chúng bay làm cái quái gì thế này? bộ những thứ này có thể xứng với ta sao? Đến Mỹ thì đóng thuế, tôn trong luật lệ và ra khỏi welfare cho chúng ông nhờ, đồ con bò và sau đó là quan ngúng ngoẳng đi về liền, chứ chẳng ở chơi lâu.

Sự kiện này có hai v/đ được đặt ra: Thứ nhất, công việc của một TĐ có bao nhiêu thứ phải lo toan, mời họ đến chỉ tổ làm mất thời giờ cuả họ mà thôi, và phải lái xe 2 tiếng xa nữa, ta không để ý đến yếu tố này là tại sao? Là do dựa dẫm, rúc đầu đã thành quán tính, hay là do mặc cảm, nhỏ bé yếu đuối qúa sâu nặng hay là vì tất cả cộng lại, nên đã làm lu mờ trí khôn của cộng đồng, nên nó bực nó mới phang cho là đồ con bò.

Vị TĐ hòan toàn chú mục vào v/đ trợ cấp là đúng tủ đề tài của mình, vì hàng ngày ông ta phải đối diện với v/đ ngân sách rất nhức đầu, cộng đồng nào ăn trợ cấp như thế nào, gian lận ra sao lão đều nắm trong tay, vậy ta cờ treo cho nhiều, cho cao, tiệc cho hoành tráng linh đình, show up rước cờ cho đông, có khác nào ta mời chủ nợ đến để xem sự xa sỉ ăn diện ở trong nhà mình? Đúng không? Hắn là người mở hầu bao để chi welfare cho cộng đồng mà.

Thứ hai: Tổ lái cộng đồng cờ vàng (tổ chức treo cờ rước cờ – LHNVBCL chẳng hạn) không cần mời TĐ tới, thì những người chưa bao giờ đi rước cờ chào cờ, họ đi làm ngay từ ngày đầu qua Mỹ, không ăn trợ cấp, đâu có phải nghe chửi ngày hôm đó. Vậy cái ngày này đối với họ không phải di lụy cờ vàng thì là gì? Treo cờ lên để bị chửi, thì có phải đừng treo lên mới là qúy trọng lá cờ hơn không? Giả sử cộng đồng ngày hôm đó treo toàn cờ Mỹ, thi nó có chửi, lá cờ đâu có bị ảnh hưởng? Mày muốn chửi gì thì chửi, chửi xong rồi xéo, v/đ trợ cấp tính sau (quý vị đừng nên phân tách, đi sâu v/đ trợ cấp vì sẽ lạc đề), khi nào mày về ông sẽ treo cờ rước cờ, đó là chuyện của ông.

Như vậy, mới là vì lá cờ, thương lá cờ, trương cờ lên để bị chửi có phải là càng đậm đặc tính Việt Nam không. Loài tắc kè, khi vào môi trường nào thì đổi mầu theo môi trường đó để tránh nguy biến, ta vào xã hội mới, ăn welfare đậm đặc, (phải công nhận thời gian này tại Cali, cộng đồng ta ăn trợ cấp rất là “sầu phong tỏa” cho ngân sách tiểu bang), lại còn sơn lá cờ vào mặt cho nó dễ nhận diện, vậy thì vì lá cờ ở chỗ nào?

Thượng tầng trí thức thì gian lận bảo hiểm, hạ tầng bình dân thi welfare đẫy tễ, đầy quần, vậy mà còn cờ quạt, hương án, bô lão áo dài khăn đóng, mời nó đến để nó găm cái củi tạ vào miệng! Có cái đần độn nào hơn thế không? Giờ thì các người hiểu tại sao nó chửi là con bò rồi chưa? Có hiểu di lụy cờ vàng chưa?

Này Lê Văn, Lê Thái, Uncle Fox, trancali, Ho Hui, Tả Vệ Đăng, Lan (paris), Mythanh và tất cả những linh hồn [(…) – DCVOnline] vào lớp đi, tôi cho các người một thí dụ nữa đây.

Thí dụ 3: Vào thời gian này ở Cali, có 1 tin ai nghe thấy cũng rất dễ nóng mặt là, có những mụ mạ dòng, người Việt, đồ trang sức trang bị tối đa có thể được (đồ giả, dĩ nhiên), nước hoa thơm lừng, quần áo tốt, xe tốt, đi chợ Mỹ (nếu chợ Việt Nam thì đã là chuyện nội bộ) vào khuân toàn những nhu yếu phẩm chất lượng cao, chất lên xe ra xếp hàng trả tiền, vô tư móc ví ra toàn tiền food stamp ra đếm trả, miệng cười cười, cashier da trắng há hốc mồm, tái mặt vì đối mặt trước những hiện tượng hỗn loạn!

Này tất cả các người, ai trong các người cho rằng mụ mạ dòng kia nếu khi đó mặc áo dài cờ vàng ba sọc đỏ là duyên dáng Việt Nam? Là yêu mầu cờ, giòng giống Việt Nam? Thì rất xứng đáng ăn 1 cái chổi chà (loại heavy duty) của Khổ Tu trong này (sau đó Khotu cũng quay cái chổi 1 phát vào mặt mình cho nó có tính đồng tu nhá).

Này tất cả các người, giá trị và hành động của mụ mạ dòng kia có giống tổ lái CV tại SJ không? nếu các người trả lời là không, thì xem như thật sự tuyệt vọng rồi. Tay George Deukmejian (TĐ) là đạo diễn vụ tàn sát bác sĩ cộng đồng gian lận insurance mấy tháng trước đó, nó biết rõ tỏng tòng tong cộng đồng như thế nào, nó tỏ sự khinh bỉ bằng cách chửi thẳng vào mặt giữa cờ quạt hương án, xong bỏ về, mà vẫn show up rước cờ cho đông trước mắt nó? Có cộng đồng nào ngu hơn thế nữa không? Vậy tổ lái CV, các hừng sỉ CV, các anh lấy giá trị đâu mà đòi show off?

Mùa xuân 1995, ngày Tết lại đến, tôi lẩm bẩm dễ thường 10 năm rồi, mình không thăm lại cái hội Tết fairground này (San Jose, Ca.), lần này mình làm một chuyến quay đầu cho nó có vẻ hồi xuân chút coi, năm này là năm con gì nhỉ? Tôi tếu táo, chịc chịc, con gì mà chả đặng, 12 con không rơi vào con này thì cũng con kia, chứ chằng lẽ lại rơi vào con lừa? Và con lừa thật, con lừa tròn trịa hiện ra trước mắt, tôi dắt vợ con đi về phía kỳ đài, nơi có những chậu mai lớn để chụp hình, cái quái gì thế này? Tôi hồi hộp nhìn lên phía kỳ đài, và chẳng phải đợi lâu, lại 1 ông tây; à, Pete Wilson và lại 1 bài diễn văn than phiền về tình trạng welfare đậm đặc của cộng đồng Việt Nam tại SJ, cả 2 TĐ (nói chuyện với cộng đồng) cách nhau 10 năm lên lớp cộng đồng về v/đ trợ cấp xong là ra về!

Mụ mạ dòng lần trước quay lại đúng cái tiệm cũ, số lượng hàng mua không thay đổi, người cashier cũ, có điều lần này mụ chơi thêm 1 cái vương niệm to đùng ở trên đầu, mầu đen với 2 chữ Việt Nam vàng choé cho chắc chắn khỏi lộn với các sắc dân Á Châu khác!

Xin miễn bàn thêm về sự ám độn của tổ lái CV SJ, và cũng miễn lời bình thêm bớt về sự tái đắc cử với đa số tuyệt đối của sự ám độn này. Đọc đến đây, mà Lê Văn, Lê Thái và các hừng sỉ cờ vàng mà còn không hiểu nội dung bài văn Di Lụy Cờ Vàng [1] thì tuyệt vọng [(…) DCVOnline] thật rồi.

Các anh đòi nguồn của 2 bài diễn văn này ư? Tự tìm lấy đi, tất cả những ai tham dự và để ý nghe ngày hôm đó thì sẽ nhớ, nhưng chính tai tôi nghe và nhận có 2 sự kiện này, mà cũng đừng phí công tìm những gì xưa cũ làm gì vì thời đó computer chưa thịnh lắm, tìm ở ngay trong năm 2012 này, và một nguồn tin từ trong một nội bộ thì số người Việt Nam ăn trợ cấp tại Santa Clara County là 44 ngàn, trợ cấp các loại, bỏ xa xôi các cộng đồng Á Châu khác! Sau 37 năm, sau 2 kỷ nhắc nhở trực tiếp của 2 TĐ CA, thì số người lệ thuộc vào trợ cấp của cộng đồng Việt Nam chẳng mấy thay đổi, bao nhiêu họp hành, trăn trở, cắt xén, bao nhiêu xăm soi bàn luận về hiện tượng trợ cấp cộng đồng Việt Nam 37 năm vẫn ngồi lỳ ở lớp tiểu học? Bao nhiêu tiếng f tiếng s văng ra trong các buổi họp từ thành phố lên đến tiểu bang? Bao nhiêu sự xem thường nhân rộng qua vợ con, bè bạn, giòng tộc? Và bây giờ thì cái bánh xe thứ 2 đã rõ nét, đó là cộng đồng Việt Nam sau 37 nằm vẫn “Vì sao đôi chân anh run, vì sao 1 tay vẫn yếu? vì sao và vì saao..o???”, nghĩa là vẫn yếu nếu chiếu theo v/đ lệ thuộc trợ cấp và nếu các nơi đều lấy theo SJ làm chuẩn, vậy thì cờ vàng show up more, more and more, cờ vàng giăng khắp sơn khê (SJ), có phải là di lụy cờ vàng không? Nếu Lê Văn, Lê Thái, cd16, 17…, và tất cả các người mà vẫn không thấy như vậy là di lụy cờ vàng thì hãy ôm thí du 3 làm nghi tình công án thì sẽ ngộ ngay thôi!

Đọc đến đây, thì chắc chắn tất cả các anh đã nhận ra ai là kẻ sợ Mỹ trắng, tự ti mặc cảm kinh niên và di truyền rồi chứ gì? Nếu phải giải thích, đào sâu thêm chắc chỉ đau lòng thôi!

Bánh xe thứ 3 của Di Lụy Cờ Vàng [1] cũng không khó tìm, nó là những hành động biểu tình, rước cờ, giành giật treo cờ; tai hại và vô trí nên thành ra tự hại mình và càng hạ giá trị lá cờ xuống thấp hơn; người nhìn ta quái đản, do thấy ta đần độn thật sự.Hàng cờ mà người ta treo ở vị trí đại diện chỉ là tượng trưng có sự hiện diện của sinh viên của quốc gia đó, thế thôi; ta nhào đến, bắt họ phải thay thế bằng cờ vàng, họ hỏi ta lá cờ ta đòi treo lên đó đại diện cho quốc gia nào? Quốc gia ấy nay đâu? Các người đang ở quốc gia nào? Đứng dưới lá cờ nào và tuyên thệ trung thành với lá cờ nào? Chỉ mới vài câu hỏi thôi và khi trả lời là hóa ra ta đang tranh đấu với người Mỹ chứ không phải VC vì những sinh viên VC này vẫn đi học mạnh giỏi, không thiếu 1 ngày nào cả; họ vẫn ngồi uống café trong campus vẫn khỏe re hơn đàn bò kéo xe, và đàn bò đó là chính tổ lái tranh đấu cờ vàng; và cái ta mất, rất là thiết thực, là sự chán ghét của administration, viện trưởng, các giáo sư, người Mỹ đã 1 lần thua VC, nay ta làm họ “ thua” (?) ta một lần nữa, cái Việt Nam Syndrome đang mờ nhạt, nay ta đến khơi dậy cho họ nhớ, lần thua trước cay đắng, khủng hoảng nhưng không giám khinh ghét kẻ thù. TT Johnson đã từng thốt lên trong một buổi họp nội các rằng sao kẻ thù của ta giỏi thế? Còn đồng minh ta (ám chỉ Việt NamCH) sao lại tệ vậy? Còn lần thua này chỉ có khinh ghét, khinh ghét mà thôi! Đó là di lụy cờ vàng. cờ vàng làm chính cờ vàng đi xuống!

Cái list của bánh xe thứ 3 chưa dừng, và còn dài lắm, như tổ lái CV Ngô Kỷ đánh trống, đập phèng trước cửa tòa soạn Weekly magazine mấy chục ngày, làm hàng xóm Mỹ trắng phải vài lần gọi cảnh sát đến can thiệp, hoặc ở SJ nơi tôi ở, những chuyên viên ở bánh xe thứ 2 nhào sang bánh xe thứ 3 cho nó có huynh đệ, mấy chuc ngày phong tỏa trước cửa toà sọan Thời Báo, và vào lúc cao điểm của khí thế là màn tuột quần chổng mông vào tòa sọan! Cũng vài lần bác cảnh phải hụ còi chạy tới!

Cái list này lại add up thêm vào những gian lận trợ cấp, gian lận bảo hiểm, chuyển tài sản cho con để hưởng tiền trợ cấp, gian lận mortgage đã nói ở trên.

Cái list này, thêm cái ồn ào trước đám đông, khu vực chung quanh nhà hàng, chợ búa rác rến dơ bẩn, mặc dầu nó không nằm trong vụ việc đi rước cờ vàng, nhưng nó tương tác với cờ vàng qua cái tên gọi Việt Nam. Vì nó tương tác, nên gọi nó là di lụy tương tác với cờ vàng.

Nói tóm lại, cái bánh xe thứ 3 là bao gồm tất cả những tiêu cực của cộng đồng. Và những hành động tranh đấu cực đoan vô trí biến thành những viên đạn tự bắn vào chân mình mà không hay. Không quan tâm đến average income cộng đồng (luôn luôn là 1 trong những cộng đồng có income thấp nhất so với các cộng đồng Á Châu khác, theo những gì Như Ba xem được trên báo Mỹ), không quan tâm đến tình trạng trợ cấp của cộng đồng luôn luôn cao nhất cộng đồng Á Châu, cờ treo cao nhất “Á Châu”, rước cờ cho đông, treo cờ nhân rộng cho nhiều (phe lờ những bá cáo về income trên báo chí, không tìm hiểu tình trạng yếu ớt lệ thuộc trợ cấp cộng đồng) là hành động ngố ngẩn (Ngố ngẩn: ngớ ngẩn tăng cấp lên dần) tệ hại, xúi dục những đứa trẻ cho chúng rước cờ, trang bị cho chúng những mỹ từ, là tạo nên di lụy cờ vàng tai hại, thay vì cho chúng biết cộng đồng còn những thấp kém, yếu đuối như thế nào để chúng cố gắng vươn lên. Còn nhiều lắm, nhưng ta hãy tạm kết luận phần này.

Bánh xe thứ 4, gồm tất cả những người Việt Nam thầm lặng, đứng ngoài tất cả các sinh hoạt của CV, hoặc chỉ thỉnh thoảng xuất hiện như Như Ba. Những người không ăn trợ cấp từ ngày qua Mỹ hoặc nhanh chóng rời khỏi trợ cấp, nhập vào đội quân đi làm, trả thuế. Những người không đồng ý với việc treo cờ, rước cờ ồn ĩ sai trái, như việc treo cờ dưới đít cờ sao Mỹ là một sự sỉ nhục lớn, bị giới chức tiểu bang nó chửi là bò mà vẩn đi xin xỏ treo cờ trên các cột cờ, là hành vi rúc vào nách Mỹ.

Như vậy, này Lê Văn, Lê Thái, tàng, uncle fox, tả vệ đăng, trancali và tất cả những thiên tài lôn ngược, DI LỤY CỜ VÀNG của tác giả Như Ba là một luận văn lớn, xuyên suốt, lời chỉ thằng từ sự trăn trở suy tư chín chắn, của 37 năm thầm lặng, dựa vào những hiện tượng đi xuống của giá trị CV, các người đọc đến vài chục lần mà không hiểu, vậy có phải là […] không? Các người đã không hiểu, lại còn chỉ trích người có lòng, chỉ vì vài nét chữ sai trên 6 ngàn từ của bài luận văn, bằng những lời lẽ đểu cáng có phải là lăn lộn cười giỡn trên đống dãi dớt bẩn thỉu của chính mình và là [(…) – DCVOnline], nhỏ mọn không?

Này Lê Văn, Lê Thái và tất cả các hừng sỉ cờ vàng, nhân cách các người thấp tệ như vậy, thì tôi còn mong gì việc các người cùng tôi thực hiện luận án lớn tiếp cho cờ vàng để tránh cho cờ vàng đang lăn đổ trên con dốc sạn đạo buồn tênh (như nhiều lần Như Ba tôi chua chát thầm nghĩ).

Cụm từ “di lụy cờ vàng” là một cụm từ đúng trên toàn cảnh của CV, trên cộng đồng Việt Nam, vì những ảnh hưởng tương tác trong những tiêu cực, sai lầm – như đã kể trên – vào người chưa bao giờ sinh hoạt, hoặc chưa bao giờ đồng ý với cái lối treo cờ, rước cờ, tranh đấu loạn xạ như trên. Tương tác là sự qua lại hai chiều.

Có một cái tâm lý tai hại trong cộng đồng CV là thích nhân rộng, trương cao lá cờ bất cứ ở đâu, bất cứ cách nào, như đi xin xỏ treo trên các cột cờ thành phố (có vài lần tôi đã nhìn thấy CV treo dưới đít lá cờ Mỹ) là có chính nghiã quốc gia, nhưng đó là việc của mình, mình hể hả với nhau khi thấy nó được nhân rộng. Còn đối với chính quyền Mỹ, họ không quan tâm đến điều này (họ rất thực tế mà), họ chỉ quan tâm đến income của cộng đồng ra sao, và sự lệ thuộc về trợ cấp với ngân sách như thế nào? Thế nên ta càng ồn ĩ nhân rộng CV một cách không đúng chỗ, đúng cách, không tưong ưng với nội lưc, thì càng song song với cái tâm lý cảm thấy bị dựa dẫm, bị rúc đít, rúc nách nhiều quá từ người Mỹ. Này Lê Thái, hãy thôi uốn éo văn từ để che đậy cái thành qủa double tâm lý này! Ai mặc cảm CV? Ai vì CV?

Lẽ tất nhiên trong bánh xe thứ tư, trầm lặng đứng ngoài có những cá nhân rất xuất sắc, thành công đáng hãnh diện (nhưng xin đừng đem vào chủ đề vì sẽ lan man, lạc đề), bị ảnh hưởng cái tâm lý này cả từ 2 phía nên mới gọi là “Di Lụy Cờ Vàng”, hành động thiểu trí đổ lệ (thầm) cho nhau.

Bây giờ chiếc xe buồn Cờ Vàng (trên đó có tổ lái là những hừng sỉ CV,) có thể lăn bánh được rồi, nhưng hãy giải quyết một số v/đ cho rõ trước khi lăn bánh.

(Còn tiếp)

© DCVOnline


[1] Bài “Di Lụy Cờ Vàng” đã được đăng trên trang web: http://dcvonline.net/modules.php?name=News&file=article&sid=9216, ngày 10/07/2012.

DCVOnline biên tập và minh họa. Tất cả mọi tấn công cá nhân người đọc và/hay người viết đều không thích hợp với thể lệ đăng bài và sinh hoạt tại diễn đàn DCVOnline.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: