ttxcc2

Thông Tin Tổng hợp

-Thống nhất đất nước, chuyển giai đoạn cách mạng

Posted by ttxcc2 trên 08/07/2012

 

Sông Tiền (Danlambao) – Ai sống ở Việt Nam (VN) thời 1940-1975 đều nghe nói đến cuộc Cách mạng “Dân tộc Dân chủ” (DTDC) do Hồ Chí Minh phát động chống xâm lược Pháp và can thiệp Mỹ. Cuộc Cách mạng DTDC hàm chứa 2 nội dung: Dân tộc là loại ngoại xâm, Dân chủ là xây dựng Nhà nước pháp quyền “Của dân, Do dân, Vì dân”. 12 giờ 30/4/1975, coi như đã hoàn thành vế 1 (DT). Lẽ ra phải tiếp tục thực hiện vế 2 (DC) để hoàn thành trọn vẹn cuộc Cách mạng DTDC như đã thệ ước với nhân dân. Nhưng sau 30/4/1975, các vị lãnh đạo Đảng Lao Động VN và Chính phủ Việt nam Dân chủ Cộng hòa “bỏ bót” đổ xô vào Nam VN để thị sát và bàn việc thống nhứt đất nước.
Ai cũng ngỡ rằng, việc thống nhất đất nước sẽ thực hiện dân chủ trên tinh thần hòa giải hòa hợp dân tộc, không ngờ Đảng Lao Động VN áp đặt thống nhứt theo nội dung nhứt thống.
Cho mình là người thắng cuộc, cấp bách tiến hành “Cải tạo Ngụy quân, Ngụy quyền” với tên gọi X.1: Gọi tất cả Sĩ quan, Công chức thuộc Việt Nam Cộng hòa, khoảng nửa triệu người, còn ở lại VN ra trình diện rồi đưa vào các trại cải tạo – cải tạo ngắn hay dài tùy theo cấp chức. Việc làm nầy gây ngỡ ngàng không những đối với những người “thua cuộc”, vì về cơ bản, nó trái với chính sách “Hòa giải Hòa hợp Dân tộc” do Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam công bố vào những tháng cuối cuộc chiến. Phải nói, nhờ chính sách Hòa giải Hòa hợp Dân tộc mà Tổng thống Dương Văn Minh và nhiều vị có thiện ý hòa bình trong Chính quyền và Quân đội phía VNCH làm cơ sở chiêu hòa đối với thuộc hạ của mình, tháo được ngòi nổ, kết thúc cuộc chiến êm đẹp, trọn vẹn, cả 2 bên tham chiến đều thở phào nhẹ nhõm, chấm dứt cảnh huynh đệ tương tàn.
Chủ trương cải tạo Ngụy quân, Ngụy quyền khiến người ta cảm thấy như có sự kiêu binh, ỷ thế cậy quyền, bội ước, tạo căng thẳng, chuốc oán không cần thiết.
Tuyên bố đã hoàn thành cuộc Cách mạng DTDC, chuyển sang Cách mạng “Xã hôi Chủ nghĩa” (XHCN) trên toàn cõi VN – không đá động gì đến vế 2 (DC).
Lẽ ra, phải tổ chức rình rang việc hiệp thương thống nhứt đất nuốc, đàng nầy, người ta âm thầm phủ định không thương tiếc những tổ chức Cách mạng vang danh một thời ở miền Nam như: Chính phủ “Cộng hòa Miền Nam” do kiến trúc sư Huỳnh Tấn Phát lãnh đạo; “Măt Trận Dân tộc Giải Miền Nam” do luật sư Nguyễn Hữu Thọ lãnh đạo; “Mặt trận Liên minh các Dân tộc vì hoà bình” do luật sư Trịnh Đình Thảo lãnh đạo. Đồng thời phủ định lá cờ nửa đỏ nửa xanh, có ngôi sao vàng 5 cánh ở giữa, một biểu tượng cho các tổ chức kháng chiến ở miền Nam. Những nhân sĩ, trí thức trong 3 tổ chức vừa kể coi như “hết hạn sử dụng”, tạm thời giao cho họ những chức vụ hư danh, chờ sắp xếp nghỉ hưu. Họ bị cướp công, bị khinh thường, bị bạc đãi, lâm vào cảnh như những con nai vàng ngơ ngác trên hoang mạc.
Trước thực trạng, một số cán bộ miền Nam lén rỉ tai nhau: “Nếu nói Trung quốc là Đại Hán thì Miền Bắc VN là Tiểu Hán”
Sáp nhập gần nửa triệu đảng viên Đảng Nhân dân Cách mạng Miền Nam vào Đảng Lao động VN.
Để độc đảng, độc tôn…, Đảng CS VN “thuyết phục” 2 chiến hữu là Đảng Dân chủ và Đảng Xã hội “tự nguyện” giaỉ tán, được xem như cái chết tự chọn.
Đổi tên Đảng, từ Đảng Lao động VN thành Đảng Cộng sản VN.
Sáp nhập Đoàn Thanh niên Cách mạng Miền Nam vào Đoàn Thanh niên Cộng sản VN.
Sáp nhập Quân Giải phóng Miền Nam vào Quân đội Nhân Dân VN.
Sáp nhập Ban và lực lượng An ninh Miền Nam vào Công an Nhân dân VN.
Ồ ạt đưa cán bộ miền Bắc vào “chi viện” cho các tỉnh miền Nam xem như những cố vấn.
Cho sĩ quan Quân đội gốc Miền Nam ra quân, thay vao đó là những sĩ quan miền Bắc. “Tăng viện” Công an, Cảnh sát miền Bắc cho các thành phố lớn ở miền Nam.
Đổi tên nước, từ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa thành Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa VN.
Đảng CSVN tự cơ cấu nhân sự rồi cổ võ nhân dân bầu ra Quốc hội nước Công hòa XHCN VN – coi như cơ quan Lập pháp rồi từ đó cử ra Hành pháp và Tư pháp cấp Trung ương. Tiếp theo, cũng do Đảng CS VN cơ cấu nhân sự, tổ chức cho dân bầu ra các Hội đồng Nhân dân, rồi cũng từ các Hội đồng ấy cử ra các Ủy ban Nhân dân các cấp ở địa phương và cơ sở. Thế là Đảng CS VN đã hình thành bộ máy Chính quyền Chuyên chính Vô sản từ Trung ương cho đến cơ sở, đó là cánh tay nối dài của Đảng CS VN.
Song song với bộ máy Chính quyền Chuyên chính Vô sản, Đảng CS VN còn tổ chức riêng cho mình bộ máy gồm: Ban Tuyên huấn, Ban Tổ chức, Ban Kiểm tra, Ban Khoa giáo, Ban Dân vận, Ban Nội Chính, Ban Kinh tế Tài Chính..v.v… Đồng thời, Đảng CS VN cũng hình thành cho riêng mình hệ thống Trường Đảng và hệ thống Báo chí Đảng từ Trung ương cho tới các Địa phương. Những Ban bệ và những phương tiện nầy, ngoài giám sát bộ máy Chính quyền, phải đảm bảo toàn xã hội đồng thuận với Đảng về ý chí và hành động.
Hình thành và hoàn thiện từng bước các tổ chức quần chúng của Đảng do Nhà nước trả lương như: Mặt trận Tổ quốc, Công đoàn, Phụ nữ, Thanh niên…, được xem như những Bộ Tư lịnh binh chủng.
Quân đội và Công an khi thành lập đã xác định trách nhiệm “Trung với nước, hiếu với dân”, nay Đảng CS VN bảo đổi lại “Trung với Đảng, hiếu với dân”.
Lễ tục hàng năm, hễ Tết đến, chữ “Mừng Xuân” xuất hiện ở khắp nơi, giờ đây, Đảng CS VN chỉ đạo trên toàn cõi VN phải thêm 2 từ nữa “Mừng Đảng, Mừng xuân”.
Nếu chưa quen hãy tập cho quen: gọi “Đảng ta” cho gọn, gọi Đảng CS VN chi cho dài dòng.
Đưa nội dung “Đảng CS VN là Đảng duy nhứt, lãnh đạo trực tiếp, toàn diện, tuyệt đối” vào Hiến pháp 1980.
Đảng CS VN đưa ra cơ chế chính trị bao trùm (cơ chế mẹ) “Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, Dân làm chủ”.
Đảng CS VN đề ra tiêu chuẩn “Yêu nước là yêu CNXH” – Một sự gán ghép chết người. Không phải vậy sao ? – Nếu ai không yêu CNXH là người ấy không yêu nước chớ còn gì nữa ?! Nếu không yêu nước vô hình trung là phản nước, là kẻ thù…!
Thế là Đảng CS VN, chỉ trong thời gian ngắn, đã tạo cho mình thế đứng thượng phong độc tôn, toàn trị. Với cánh tay nối dài: Có bộ máy chính quyền Chuyên chính Vô sản; Có các Ban bệ của Đảng được tổ chức song trùng với Ban bộ của chính quyền; Có Mặt trận và cac Đoàn thể quần chúng; Có Quân đội và Công an hùng mạnh, một lòng một dạ trung với Đảng; Có hàng triệu Đoàn viên Cộng sản là những “Ấu chúa”, làm lực lượng hậu bị cho Đảng .v.v… Rõ ràng, Đảng CS VN đã bày binh bố trận không còn kẽ hở ?! Có lẽ, Đảng CS VN căn cứ vào thế trận vững như bàn thạch, tự sướng, tung ra câu “Đảng Cộng Sản Việt Nam quang vinh muôn năm”.
7/7/2012
Sông Tiền
Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: